Bình tâm nhìn khói ưu phiền thoảng bay

Chát đắng lẫn ngọt ngào

Được biên tập bởi . Bài đăng lúc 17:25
Hồi lâu lắm, lúc mình mới lõm bõm viết đôi ba bài cho Tea Garden, hồi đó còn chưa uống, chưa viết về trà Việt nữa cơ, có một người lạ sau khi đọc bài viết về trà ngoại đã comment chỉ một câu mà tràn đầy ý giễu, đại loại bảo rằng mình phải uống nhiều hơn nữa rồi hãy nói. Hồi đó chỉ mới tập tọe thôi, đọc comment ấy thấy phiền lòng nên đã không approve để đưa lên, nhưng thực ra cũng thừa biết mình hiểu chưa đến.

Nói tới đây, chỉ để ngẫm lại vì sao có nhiều bạn trẻ Việt Nam bỏ bao nhiêu tâm huyết muốn lập một nét văn hóa gọi là “trà đạo Việt”, muốn đem trà sen trở thành một bản sắc không thể thiếu được của người Việt Nam. Mình hồi trước chỉ thích trà ngoại, thích những hương vị mới lạ hơn những trà sen trà nhài chân quê xưa cũ, thực đúng là thiếu sót một bề.

Bắt đầu uống trà Việt bởi nhiều lý do, nhưng không biết tự bao giờ, đã thấm cái chất đậm đà, chát đắng, xen lẫn hậu vị ngọt ngào mãi không tan trong cuống họng, đã thấm cái hồn cốt của trà mộc ngon, đã hòa vào dáng những búp trà cuốn xoăn, mở túi ra là mộc trà liền dậy hương thiệt thâm trầm, thiệt mời gọi. Đó chính là điểm khác biệt lớn nhất giữa trà Việt và trà Âu, cái hồn trà không gợn sóng, cái chất trà thấm đẫm nồng thơm ấy đã khiến trà Việt thật xứng đáng để thế hệ trẻ nâng niu gìn giữ lan truyền, chứ không phải cứ ngồi nhâm nhi trà là công việc của ”các bậc tiền bối” tóc đã hoa sương vậy.

Hôm qua uống trà Shan Tuyết đấy, một bình trà pha thiệt đậm. Uống nhấp đầu tiên liền bị đơ, bị say nắng giống như ngó một anh đẹp trai đi ngang qua đường vậy!

Bởi vì đã lâu, lâu lắm, trừ cái lần uống trà oolong (của Trung Quốc) đêm Trung Thu, mới uống được một bình trà Việt tuyệt vời đến thế. Shan Tuyết Suối Giàng thì đã biết đến từ nảo từ nao rồi, quả thực cách đây một năm đã mua một lần ở siêu thị Sài Gòn Tiếp Thị (một cửa hàng nhỏ chỉ bán đặc sản các miền). Lần đó cố tình đến để mua trà Shan Tuyết qua giới thiệu, chỉ thấy bày bán một bọc ni lông bình thường, nhìn xuyên qua trà bên trong cũng bình thường, nhãn mác chỉ là một mảnh giấy in lồng bên trong, hoang mang mua về pha uống thử thì thấy rất… tầm thường. Lòng đau không kể xiết, chẳng thấy tiếc tiền mà chỉ thấy thất vọng thôi.

Còn lần thứ hai này đến siêu thị đó mua vài thứ, đến lúc tính tiền thì thấy bày ngay đằng sau quầy tính một hộp trà Shan Tuyết, liền cầm lên coi thử. Hộp giấy cứng đẹp, bên ngoài để mấy chữ “Tuyết Sơn Trà”, còn thêm vào “trà sạch”, “hảo hạng”, tò mò mở ra thấy bên trong là gói trà bọc kĩ bằng túi chân không, thấy có chút thiện cảm, ngẫm tới ngẫm lui thôi ta thử đặt niềm tin một lần nữa vậy.

Trưa hôm qua pha ra một bình, cảm giác thì không nói dài dòng, chỉ mấy chữ đắng nơi đầu lưỡi, nồng nàn khoang miệng, đậm đà vị mộc trà tinh khôi, thanh ngọt mãi nơi cuống họng. Ôi viết mấy dòng này mình lại mơ đang ngồi trước bình trà! Chỉ hơi tiếc một chút là trà Shan Tuyết ít hương, bưng chén trà lên phải ngửi kĩ lắm mới nghe thấy!

Shan Tuyết lấy từ cây chè cổ thụ mấy trăm tuổi của người Mông nơi xã Suối Giàng, huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, chứ không phải thu hoạch từ đồi chè ngắn ngày mình hay thấy. Búp chè tận ngọn cây ra thật to, mọc trên núi cao quanh năm phủ sương nên khi hái về, búp còn ngậm sương trắng như tuyết, mới gọi là Suối Giàng Shan Tuyết. Hái được búp rất khó khăn, lên tới cây chè phải trèo đèo gian nan, mà không có cách gì leo lên hái được, người Mông phải huấn luyện khỉ trèo lên hái ném vào rổ cho họ, rồi sao rang ngay trên bếp lửa ở núi rừng.

Ngẫm thật, có được một khoảng thời gian nào rảnh rỗi, lặn lội lên núi rừng, xem người Mông họ hái chè, rang chè nơi bếp lửa phảng phất khói sương, thưởng chè loại ngon nhất bằng chính nước con suối nguồn, trắng trong, nguyên lành, đựng trong chén gang thô mộc, thiệt chẳng còn gì hơn.

YU CHAN từ INNERWHITE.COM
Bài viết là tâm sự của tác giả; đã được biên tập lại và lược bớt những ký tự cảm xúc.